Thứ Hai, 26 tháng 5, 2025

Hai bài ngẫu chiếm

Nhìn cây trúc thẳng thắn mà nghĩ tới những kẻ lươn Lẹo! 

 

Thẳng thắn như ai cũng bình thường, 

Nhìn thân trúc thẳng nghĩ mà thương. 

Thương người chính trực mà câm nín,

Thương kẻ sướng rồi chẳng dám rên.

Cố giữ vào trong cho đạo Đức, 

Mà trong rỗng tuếch cứ phô trương. 

Nhớ nhé từ nay anh thẳng tắp, 

Như đôi khóm trúc ở bên đường. 


Ở châu âu mở chai rượu- Cùng với người anh em ở Việt Nam cũng mở một chai rượu giống như thế: Cùng nâng chén cảm xúc là một bài thơ! 

Nửa vòng trái đất mấy trời mây,

Cùng dậy gọi nhau nhấc chén cay.

GIAO TÌNH còn nhớ câu: MẠNH KHOẺ,

THỊ PHI không hỏi chuyện: BÉO GẦY. 

Rượu - Bia - Trà - Thuốc: hư là mấy,

Chữ nghĩa nên người: có cũng hay.

男儿壺矢四方志

Nam nhi hồ thỉ tứ phương chí,

Hết chén là thôi! Hết một ngày. 



Hư thân sinh nông nỗi! 

Việt Tây - Toan Nguyen

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2025

Cô Nguyễn Thị Thảo ở viện nghiên cứu Hán Nôm

 Ồ ! thật là tình cờ biết cô Nguyễn Thị Thảo ở viện nghiên cứu Hán Nôm có Facebook chị em gái của cô rất giống cô Nguyễn Thị cát giáo viên dạy hóa của trường Bạch mai ngày xưa! Ngày xưa tôi cũng được học Cô Cát 1 năm! sau này làm Hán Nôm thì quen cô Thảo. Lúc tôi làm thì cô Thảo đã nghỉ hưu! Nhưng gặp tôi cô như có người nói trước. Cô gọi luôn tôi là Toàn rất thân quen không cần giới thiệu. Sau này mấy lần được chở cô đi, có một lần. Cô ngồi sau tôi bảo rằng cô muốn trả tiền xăng, nhưng Toàn chối. Cô bảo “nếu vậy thì cô ngồi sau xe toàn, cô hát cho toàn nghe một bài nhé! “ tôi đang lái xe cứ vâng đại. Và cô hát thật. Với chất giọng run run của cô Thảo cả viện hán nôm đều biết. Và cô hát cho tôi bài “tình ta biển bạc đồng xanh”. Tôi cứ vâng vâng nghe cho vui. Chứ cũng không để Ý lắm.  thật là vô thức bài hát ấy tôi đã nghe nhiều lần nhưng không quan tâm lắm. Nhưng khi cô Thảo hát cho tôi nghe. Với chất giọng run run ấy của cô nó đi vào trong não bộ của tôi lúc nào không biết.  gần 10 mấy năm trôi qua. Giờ đang ở châu âu có một lúc, tôi nghe ở trong tai giai điệu “tình ta biển bạc đồng xanh”. người Đức có một thuật ngữ là : “Ohrwurm - là con sâu tai”. Để ám chỉ những điều gì đó cứ văng vẳng ở trong đầu !  lập tức tôi nhớ ra tôi đã được nghe bài này ở đâu? Chính là nghe từ cô Nguyễn Thị Thảo: “thuyền anh ra khơi khi chân mây đương ửng hồng ! …zzz thuyền đánh giá khơi có ngài chi mưa nắng ! … zzz! ” 

Sau này tôi được biết gia đình cô Thảo là một gia đình có điều kiện !  nhưng cô rất giản dị, ăn mặc bình thường, nhưng lời nói rất tình cảm thân thương! 

Lại một lần nữa chở cô về nhà , trên đường kim Giang. Lúc ấy có một cái đám ma rất là to. Cô ngồi sau xe cô bảo tôi: toàn có biết câu người xưa hay nói “sống dầu đèn !chết kèn trống không!” Tôi bảo cháu mới nghe lần đầu.  cô giải thích cho tôi rằng sống phải cho sáng sủa, chết thì cũng phải có tiếng tăm!  để người ta biết! 

Còn nhớ ngày xưa đọc địa bạ trên trung tâm lưu trữ quốc gia ở tràng thi. Chúng tôi là sinh viên, cán bộ trẻ lên đọc chung theo chương trình của khoa Sử. Các bạn sinh viên đọc yếu hơn, được các cô chú góp Ý cho. Trong đó cô Nguyễn Thị Thảo và cô Vũ Thanh hằng khi nhận xét đến tôi, thì các cô cứ khen mãi: “ của Toàn đọc được mà”. 

Tự nhiên hơn một năm trước trước khi đi hải ngoại. Bỗng dưng cô hỏi tôi: “Toàn đã có quyền Nghệ an ký của cô dịch chưa nhỉ?”  tôi bảo rằng Chưa! Cô Thảo bảo thế thì cô có một quyển cũ cô tặng cho Toàn nhé!  và lần sau cô đến mang theo quyển Nghệ an ký! Cô bảo nó hơi bị mốc và bị mọt một tí! Nhưng cô tặng cháu!  gọi là làm kỷ niệm thôi! (tôi chỉ đọc lướt qua. Chứ cũng không để tâm quyển sách này lắm.) Nhưng dường như có một điều gì đó rất quý báu. Với chất con người xứ nghệ!  dịch Nghệ an ký không phải là dễ! Có khi không phải là người Nghệ an thì không thể dịch được sách Nghệ an ký. 

Mấy năm rồi không gặp được cô! Nhưng mỗi lần nghe bài hát “tình ta biển bạc đồng xanh” là tôi lại nhớ cô Nguyễn Thị Thảo! 

(Thấy cô có Facebook tôi nhắn hỏi thăm, nhưng chắc cô không biết dùng. Mượn ảnh trên Facebook của cô: cô đầu tiên từ bên phải sang là cô Nguyễn Thị Thảo; cô còn lại rất giống cô Cát- dạy hóa trường trung học Bạch mai nơi tôi đã học năm xưa ) 

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2025

Tần cối giết Nhạc Phi - đánh bức tượng sắt để tỏ mình chính nghĩa?



Người Trung Quốc thật là kỳ lạ! Vợ chồng Tần cối đã chết cả mấy 100 năm! Hại chết Nhạc Phi ! Nhưng mà cái thế mất nước của nhà tống không thể cứu được ! Dù Nhạc Phi có giỏi thì nhà tống cũng vẫn mất nước ! Tội của Tần cối cùng lắm cũng chỉ là gian tham đến đất nước lộn bại!  mà đâu chỉ có một mình Tần cối gian tham trong lịch sử có hàng 1000 quan tham khác! Nhưng người Trung Quốc lại chỉ đúc tượng Tần cối để đánh đập, nhổ! Nhưng bản thân cục sắt là vô tri ! Đánh nó chỉ đau tay mình !  vậy họ đánh cục sắt Tần cối ấy để làm gì ? Mục đích của người Trung Quốc muốn khoe mình là chính nghĩa !  nếu nói sự Công Bằng thì cả thế giới này ai cũng như ai: người anh người Pháp người Đức người Nhật người Trung Quốc … ! Nhưng khi họ làm một điều gì đó bình thường họ tưởng họ là người tốt ! Khi người nào đó làm một việc khác với những người bình thường (ái quốc như nhạc Phi là hết sức bình thường; tham lam tài sản như Tần cối cũng là hết sức bình thường)! Họ bị vu khống là một kẻ gian tà , bị vu khống là một người chính nghĩa ! Những tham lam như tần cối cả thế giới này đều tham lam ! Vậy cứ gì đánh một mình tần cối ? đó la đạo đức giả ! sĩ diện hão! khoe danh dự một cách mù quáng! Trong khi bản thân cũng chẳng giỏi hơn Tần cối! Cũng chẳng chính nghĩa như Nhạc Phi! Vậy họ đánh cục sắt ấy làm gì nhỉ? 

Tôi liên tưởng đến những nhân vật ở viện nghiên cứu hán nôm mà tôi đã từng có nhân duyên trong đời : Nguyễn Thúy Nga, đào Thái tôn, Vũ Thị Lan Anh, đào Phương chi, đào Phương Anh, lê Như duy, … họ là một trong những nhân duyên rất ngắn ngủi trong cuộc đời của tôi , nếu như họ không thân thiết với tôi thì họ làm hại tôi và chơi đểu tôi để làm gì nhỉ ?  Có phải họ cũng giống như những người Trung Quốc kia đang cầm dép đánh vào bức tượng sắt Tần cối ?  tôi cũng chỉ như bức tượng sắt Tần cối nhưng chưa từng phạm tội với nhân loại, tôi không đánh đập súc vật ?tôi không phá hủy môi trường ? Tôi chưa từng có tiền án ăn cắp ăn trộm trộm của Viện nghiên cứu Hán Nôm?  tôi không ăn lương của những người đó ! Tôi cũng chưa từng vay tiền những người đó ! tôi cũng chưa từng xin gì họ ! Thậm chí kể cả quyển sách của ông đào Thái tôn cũng không phải là tôi xin !  Mà là ông ra sách mới ! Đem đến cơ quan tặng tất cả mọi người mà ông có nhu cầu quan hệ (liệu có phải tất cả những người đó đều phải đọc sách của ông ?)! Ông ấy thông minh đến mức hoàn toàn có thể từ chối không tặng tôi một quyển sách nào(nhiều lý do : hết sách chẳng hạn ! ) Nhưng tại sao ông ấy lại tặng? Tại sao ông ấy lại để tặng cả bút tích lên? Đấy là việc riêng của ông ta! Nhưng khi nó đã là của tôi ! Câu chuyện lại hoàn toàn khác !  chúng ta lại nhớ đến những câu chuyện vui về tình yêu thời công nghệ: “yêu nhau mua iPhone tặng cho nhau! Hết yêu anh đòi lại!” Xem ra như thế còn lịch sự chán!  Tặng sách cho người ta rồi ! Phỉ nhổ người ta rồi ! Đến khi người ta phỉ nhổ lại : thì vẫn muốn người ta chào, muốn lấy lại sách tặng một cách nhẹ nhàng ? Giả dụ ông đào Thái tôn, bà đào Phương chi, bà đào Phương Anh cùng ông lê Như duy không cùng một lúc bốn mặt giáp công - dịu dàng thân mật kế- muốn lấy lại quyển sách đó! Thì cũng chả có cái chuyện đếch gì !  và giả dụ bà Nguyễn Thúy Nga(đề tài mà bà day dứt - bà cũng chả quý gì tôi vì bà muốn hướng dẫn tôi để bà ghi điểm làm phó giáo sư thôi ) Và bà không phải là người cho tôi cái đề tài địa chí Hà Nội thì cũng cần đếch quan tâm gì đến tôi nữa! Thì bà Vũ Thị Lan Anh cũng không cần phải xúi bậy nhất định ông đào Thái tôn (với tư cách người cùng phòng )đến hội nghị luận án! Và cả Lê Như Duy, nếu nó không nịnh đến mức đem câu văng miệng của ai đi bợ đỡ thì gia đình Ông đào thái tôn cũng chẳng biết… để mà hặm he đòi sách! Nhưng khốn nạn thay cho những con người này là những sự kết hợp nhịp nhàng đến hài hòa hoàn hảo của họ ! tôi không có một bằng chứng hiện hữu nào là họ muốn làm hại tôi!  nhưng những việc tôi trình bày và những thứ họ thể hiện đã tỏ ra họ là ai?  và trình độ nhận thức của họ như thế nào khi so sánh với việc người Trung Quốc đánh tượng Tần cối để an ủi linh hồn của Nhạc phi! Thậm chí thắp nhang cho Nhạc Phi thì cũng không khôi phục lại triều Tống. về góc độ tài chính công việc hay nghiên cứu khoa học: Tôi chưa từng làm tổn hại gì đến những con người này! 

Lỗi duy nhất của tôi  mà tôi có thể nghĩ ra : TÔI QUÁ ĐẸP TRAI!

Và nếu như lê như duy không viết gì trên trang Facebook cá nhân  thì mọi thứ chỉ là cảm xúc quá khứ! Mọi sự lờ đi như KHÔNG BIẾT! KHÔNG HIỂU! KHÔNG CÓ! Nhưng status của lê Như duy đã bổ sung tất cả vào HỒ SƠ SỰ THẬT tâm hồn của họ!

File ghi âm sẽ. Công bố trong điều kiện cho phép! Mọi người sẽ. Được nghe lại giọng nói của Pgs Đào thái tôn trong buổi bảo vệ luận án tặc sĩ của Tôi! (Hôm đó chị Đào phương chi cũng có mặt chị đã nghe rồi nhưng khi nghe lại thì sẽ có cảm giác mới mẻ)


https://www.facebook.com/share/v/1BjDdrMFNw/?mibextid=wwXIfr

Âm mưu Đạo Đức - hay Mùi đu đủ xanh

 Từ hôm cảm xúc của lần trước! Tôi cũng chỉ cảm xúc là cảm xúc mà thôi! Nhưng ai mà biết được có người đọc cảm cảm xúc của người khác mà cảm thấy lương tâm mình tự lay động! Thấy trên Facebook có hiện tượng lạ, người lạ thì vào kết bạn! Người quen thì chẳng ai comment! Thậm chí còn ghê sợ mình! Thực ra là họ có mối quan hệ của họ họ sợ bố con Nhà ông đào Thái tôn! Có người thì có mối quan hệ với lê Như duy nên họ cũng chẳng muốn dây vào: họ không dám comment không dám like nhưng chắc chắn họ đã bàn tán nhau! Chắc họ chỉ tầm phào thằng Toàn ảo tưởng, làm gì có chuyện đó! Ok! Tầm phào thì tầm phào! Tao cứ để đây cho mà biết! Tôi đặt tên phụ đề là mùi đu đủ xanh cùng tên với một bộ phim có tiếng của điện ảnh Việt Nam! Không hiểu mùi đu đủ xanh nó như thế nào nhưng đối với tôi đu đủ rất ngon mùi hơi tanh tanh nếu không quen! 

Sau vụ bảo vệ luận án, bị Pgs.Đào thái tôn moi móc chê bai! Tôi lên cơn điên có lúc văng ra: “khổng thèm đọc sách của ông Đào Thái tôn.”Thế nào mà cái thằng lê Như duy quan hệ với nhà ông ấy kiểu gì! đã đem câu chuyện đấy lên để ton hót, mách lẻo, kể công, nịnh đít nhà đấy! 

Pgs. đào Thái tôn đem chuyện trách cứ với ông Trịnh khắc mạnh : “nó nhìn thấy mặt tôi khổng thèm chào, tôi tặng nó sách nó bảo nó không thèm đọc“- kể ra sau những gì ông đã làm, đã nói, đã bày tỏ thái độ- Mà muốn người ta chào, muốn người ta đọc sách của mình- chắc hẳn là rối loạn nhân cách. (không biết là ông Phạm Văn Thắm và bà Nguyễn kim Oanh khi gặp pgs.đào Thái tôn họ có chào không? Sách của pgs.đào Thái tôn họ có đọc không? Và ông đã tặng tôi sách rồi có nhất định tôi phải đọc sách của ông ấy không?)

Và từ đó Pgs. đào Thái tôn mượn đi mượn lại tôi quyển sách này: “quyển đấy bác hết mất rồi, bác muốn đọc lại một tí, cháu có còn giữ không cho bác mượn mấy hôm”; 

chị con gái lớn của ông tôn cũng thế - “em có còn quyền đó không cho chị mượn!”

 con gái thứ hai của ông tôn cũng vậy: “anh còn giữ quyền đó không cho em mượn !”

Thằng lê Như duy cũng vậy:  “ông có còn quyển văn bản truyện Kiều của bác tôn không? Cho tôi mượn! “

Lần thứ hai khi từ ngoại quốc trở về, lại gặp nó: “quyển văn bản truyện Kiều của bác tôn dạo này hiếm, có nhiều người muốn mà không có, ông không dùng thì để Tôi, để lại cho họ!”

Á đù! Quát người khác thì oang oang! Dụ người khác để đạt mục đích nhỏ bằng cái kiến, trong khi quyển ấy báo đăng 51.000 vnd: giữ cái danh hão! Để xóa đi cái dòng chữ của chính ông Pgs viết đây!  khổ thân! nghĩ cảnh bố con nhà ông phó giáo sư ngồi cùng với thằng lê Như duy bàn nhau: làm cách nào mà lấy lại cái quyển đã tặng cho thằng Toàn? - Khó Chứ chả đùa! Bát nước đầy hất đi còn muốn hớt lại!  nhổ vào mặt người ta trước đám đông!  rồi dụ người ta vào chỗ vắng: ngoan nào! để bác lau cho!  Đỡ bẩn mặt cháu! 

Kỳ lạ!Thằng lê Như duy ăn l.o.l gì của con gái nhà đấy mà nhiệt tình thế! Ăn được thì cũng làm được! Mà làm không được!

Bồi hồi cảm xúc mấy ngày qua: nhờ Facebook lưu giữ nhắc lại!


Bồi hồi cảm xúc mấy ngày qua nhờ Facebook lưu giữ nhắc lại, Mà chúng ta lại nhìn lại những cảm xúc trong quá khứ. Nhận thấy rằng mình là một con người đã nhân cách, Nhưng rất cảm tình rất chân thành. Đăng lên đây để không bao giờ quên:

 Hồi tưởng lại những năm tháng công tác tại viện nghiên cứu Hán Nôm . Làm luận án Bị phó giáo sư đào Thái tôn moi móc, vặn vẹo! Nhớ về phó giáo sư đào Thái tôn: ông đã nhân tiện buổi bảo vệ luận án thạc sĩ của tôi ! Để phát ngôn bừa bãi Về một vấn đề mà ông không biết gì !😀 đề tài của tôi là “địa trí tỉnh Hà Nội thời Nguyễn qua tư liệu Hán Nôm” Nghĩ lại rất buồn cười và rất thương ông ấy !  ông là phó giáo sư  phó tiến sĩ ngữ văn. Chuyên gia nghiên cứu và phê bình văn học, đề tài chính là hồ Xuân Hương và truyện Kiều !  ông không phải là một chuyên gia về địa dư chí! Xét về chữ nghĩa thì ông cũng không phải là chuyên gia cực giỏi về hán nôm(dù ông có tranh luận với Phạm Văn Thắm về “lý gia đệ tứ đế” hay là “đương ra đệ tứ đế”- nhưng vấn đề lại chỉ xoay quanh chuyện cá nhân không liên quan gì đến kỹ năng đọc chữ hán cũng như là học thuật về văn tự học. Ông cũng không giỏi tiếng Trung Quốc(vì ông sau này vẫn còn theo học lớp tại chức tiếng Trung Quốc do viện tổ chức để bổ sung bằng cấp cho những cán bộ lớn tuổi ) ông cũng chẳng phải là chuyên gia về văn bia (cho dù ông có tham gia về tổng tập văn khắc Hán Nôm -nhưng mà đọc Văn bia chắc gì ông đã nhanh bằng tôi ) Nghĩa là về mặt chữ nghĩa thì cũng kém hơn các giáo sư khác. Nhưng về mặt viết lách văn chương thì phải thừa nhận là sắc sảo, lập luận logic.  nhưng vấn đề chính của ông là to mồm, cả vú lấp miệng em, đe dọa thao túng tâm lý những người cửa dưới của ông khiến họ sợ tai tiếng . Tôi trong buổi bảo vệ luận án của mình khá là bất ngờ. Vì cái bả danh vọng, con người ta ở cơ quan trong sự nghiệp học thuật đều phải vái lạy ai đó để làm bước tiến tiếp theo Cho sự nghiệp bằng cấp của mình được hoàn hảo. Nên ai cũng giữ gìn dè dặt , tránh va chạm. Giả dụ như tôi bây giờ sẵn sàng có thể tranh luận với ông về nhiều chuyện . Vì tôi ăn lương ngoài và không lệ thuộc vào danh vị học thuật của Việt Nam, của viện Hán Nôm nữa- Sòng phẳng sợ gì ?Tuy nhiên những chủ đề của ông không phải là sở thích của tôi. Chỉ thấy ông đào Thái tôn rất buồn cười khi lợi dụng những buổi bảo vệ luận án để phê phán người khác Theo kiểu thao túng tâm lý và đe dọa sự nghiệp, Cũng như tiếng tăm học thuật của người ta(tôi vẫn còn nguyên file ghi âm buổi bảo vệ ngày hôm ấy, do anh bạn thân của tôi là Nguyễn Văn Thanh ghi lại)! Giờ đây thì ông đã quá cố lâu rồi ! Nhớ khi xưa ông tranh luận với Nguyễn Quảng tuân mấy bài. Kiện tụng nhau ra tòa . Tôi cũng vác mặt đến để xem những lúc ông phê phán người khác với lúc ông đứng trước vành móng ngựa nó khác nhau như thế nào ! Thực tình bữa đó khi xuất hiện tại toà. Ông nhìn thấy mặt tôi ánh mắt của ông cũng hơi hơi khang khác!  Chị con gái lớn của ông nhìn thấy tôi , cũng cười nhẹ :  “Toàn cũng quan tâm đến việc này cơ à !”. Công bằng mà nói thì ông cũng rất là hiên ngang và rắn rỏi. Nhưng là sự rắn rỏi gượng gạo, trước những lũ hậu bối mà ông đã ra vẻ . Còn đây là trước toà. Phe bên Nguyễn Quang tuân cũng đầy đủ cả (Ls.Cù Huy hà vũ làm đại diện) Tuy nhiên dường như phía bên đấy chỉ đến dự Cho có mặt chứ họ cũng chẳng gì nếu thắng ông tôn . Kiện đi kiện lại mất thời gian họ để cho ông thắng phúc thẩm!  Thế là danh dự của ông được vẹn toàn. 

Còn sự việc ném chén, ném khay trong buổi họp khoa học  bảo vệ đề tài cấp viện “ nghiên cứu về văn bản truyện Kiều “ở viện nghiên cứu Hán Nôm. Thì do ông vui mồm, tán phét nhiều quá: nói Nguyễn tài cẩn sai chỗ này, Nguyễn tay cẩn nhầm chỗ kia, … thì ông phó giáo sư ngô Đức Thọ hất khay nước  xuống đất quát: “ thằng nào bảo Nguyễn tài cần sai thì thằng đấy là thằng ngu”. Ông phó giáo sư đào Thái tôn cũng ném chén hắt nước trở lại!  cả hội đồng nháo nhác can thiệp! Sau này tôi tâm sự lại với ông ngô Đức Thọ. Thì ông thọ bảo rằng: “ nhân tiện nó lỡ mồm nói Nguyễn tài cẩn sai, thì mình phải chụp lấy ngay làm ầm lên cho nó bẽ mặt một tí. Nguyễn tài cẩn là tên tuổi lớn không dễ gì nói người ta sai được . Chứ tôi ăn giải gì mà cãi nhau với hắn”” nhưng mà sau đó thì tôi với hắn thân với nhau cực Văn kỳ luôn”. 

Còn một chuyện nữa. Một dạo Kinh phí quỹ của công đoàn không đủ chi cho anh em. Nên công đoàn đã họp và thống nhất trích kinh phí cá nhân của mỗi cán bộ làm quỹ.  phó giáo sư đào Thái tôn hôm đó không đi họp. Ông không biết. Hoặc có thể là ông có họp mà ông chả để ý. Đến khi lĩnh tiền thấy thủ quỹ ghi trừ. Quỹ ấy là quỹ của công đoàn thu. Ông đào Thái tôn điên tiết chạy lên phòng chủ tịch công đoàn lúc mấy giờ là ông hoàng giáp. Đập bàn ghế quát tháo ầm ỹ. Ông hoàng giáp cũng là dân có võ, túm cổ ông đào Thái tôn đè xuống ngay . 100 họ viện nghiên cứu Hán Nôm phải lên can ngăn . Rồi lại một buổi họp khác thông báo lại đây là chủ trương của tập thể . 

Ngày ông về hưu. Đứng trước cơ quan phát biểu, ông bày tỏ sự tiếc nuối vì trong cuộc đời nghiên cứu ông đã từng tổn thất người này người kia (thì chừng nhắc đến Phạm thắm bị phê bình chữ nghĩa , đến Nguyễn kim Oanh bị ông hất đổ luận văn tiến sĩ , … ) ông có nhắc một câu châm ngôn : “ không ai đánh một người phụ nữ dù chỉ đánh bằng một nhành hoa “ - cười thối ruột !  ông cũng đưa mắt nhìn tôi ! Chả có ý nghĩa gì ! Một kẻ về hưu sắp xa rời quyền lực (quyền lực ở đây không phải là chức tước mà là quyền lực học thuật để ở một vị trí này có thể phê phán người khác khi xét công trình, luận án) sự yếu lòng của một người sắp mất đi chức năng thường nhật ! Về hưu là hết vẹo! Hết date! Nói chả ai thèm nghe!  thôi thì vuốt ve một chút! 

Quyển văn bản truyện Kiều của ông tặng tôi. Lúc tôi điên lên tôi văng ra là tôi không thèm đọc(tôi biết chữ hán biết chữ nôm nói được cả tiếng tàu đọc truyện Kiều nguyên bản còn chẳng bõ nữa đọc bản dịch ) Ông và các cô con gái của ông cùng thằng lê Như duy rình rập mọi cách để kiếm lại quyển đó! Đã thế tôi cứ giữ đấy! Tôi đếch giả!  nói mấy câu giảng hòa cho để họ khỏi rình rập xin cái quyển đó nữa. 

(Quên còn một chuyện bựa nữa: từ sau vụ luận án của tôi. Nhìn mặt nhau tôi chả muốn nói gì . Ông cứ mách với ông Trịnh khắc mạnh rằng nó nhìn thấy tôi nó không thèm chào - khiến ông chịnh khắc mạnh phải gọi tôi xuống để góp Ý : sự chào hỏi trở thành thước đo đạo đức đối với những người trẻ tuổi - sau những gì đã xảy ra mà mau muốn người khác chào mình - chắc hẳn bị rối loạn nhân cách). Nhưng tôi lại được xem xét cảm tình đảng rất là sớm từ 2006 . Ông đã dọa tôi rằng : “ cậu cẩn thận cái cảm tình ĐẢNG của cậu đấy!”. / thời buổi bây giờ con người ta hèn là thế! Tôi chỉ biết im lặng, tiếp tục nuôi dưỡng tình cảm đảng, và nâng cao đạo đức cách mạng.  Nếu thuận buồm xuôi gió thì tính ra năm nay tôi cũng 18 năm tuổi đảng rồi . 

Ngày phó giáo sư ngô Đức Thọ mất . Tôi có làm một đôi câu đối viếng rất là chân tình , hóm hỉnh , đủ cái điển tích cái tình của tôi đối với ông ngô Đức Thọ . Thật không ngờ là con gái thứ của ông đào Thái tôn không thích đôi câu đó.  tôi thấy họ văng tục trên Facebook! Thật là buồn cười! Tôi cũng hủy kết bạn từ đó !



Có những chuyện không nói ra nhưng mà nói ra thì nó lại rất hay! 

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2025

Copy lại từ Facebook: Phỏng Đào tiên sinh bất ngộ cảm đề.

 Copy lại từ Facebook - 19/08/2015

Phỏng Đào tiên sinh  bất ngộ cảm đề.



Văn hóa mồ mả ở VN thật hủ lậu hết sức. Mộ chôn đất ruộng lồi lõm cỏ dại, cây dậm um tùm mà trâu bò người ngợm qua lại phân rác bẩn thỉu. Được bữa mưa to đất thịt lầy lội nhớp nháp. Mấy tấm bia cắm đất bị úng nước lút xuống đất quá nửa chỉ còn cái chóp, chả đọc được ai với ai. 

Người chết chôn rồi thây kệ cùng mưa nắng, năm được 1 lần thanh minh -tảo mộ. Đâu như người Tây, chết chôn rất đẹp, có người cắt tỉa cây cỏ như trong công viên. Người thân đến thăm với những bông hoa tươi, ngồi lại bên mộ tâm sự rất lâu, bất kể thanh minh tảo mộ. Cái văn hóa với người chết còn như thế thì người sống ra sao bất ngôn tự giác.

Qua tìm mộ bác Tôn (Đào Thái Tôn - nhà nghiên cứu Hồ Xuân Hương và Truyện Kiều) mà không thấy. Đời người khi đã  khuất rồi, bạn bè thân hữu được mấy ai thăm ai kiểu bất thình lình như này. Họa hoằn có dịp. Mình cũng nhân dịp-dịp là quê vợ gần ngay đây, tuần nào cũng qua mà.

Gần đường thăm chỗ bác Tôn,

Còn nghe phảng phất cái hồn Xuân Hương.

Tiếng lòng vặn khúc Đoạn Trường,

Qua sông ngắm sóng lại thương thân Kiều.

Được bấy nhiêu, được bấy nhiêu,

Ba trăm năm nữa ai chiều nhớ ai.

Ngoại gia Du Nội cận Mai Hiên nghĩa trang. Dữ chư tiểu nhi Phỏng Đào tiên sinh  bất ngộ. Duy hữu lão ông mục hoàng ngưu tọa lộ bàng. Vấn thoại kỉ cú bất thức tiền nhân hà xứ. Thảo thụ ủy ủy bái vọng dữ tiểu nhi quy. Nhi vấn tầm hà nhân. Đáp: ngã chi đồng các cố nhân, quy sơn dĩ cửu, kim tiện lộ vấn, bất quả nhi quy.



Thứ Ba, 15 tháng 4, 2025

A2/Deutsch lernen durch Hören A2: Redewendungen & Sprichwort

 A2/Deutsch lernen durch Hören A2

Redewendungen und Sprichwort 

 1. Anschluss finden 

Vielleicht ist jemand in eine neue Stadt gezogen oder hat einen Job gewechselt, jetzt muss er Anschluss finden. Das heißt: Man muss neue Freude finden. Hier ist eine kurze Geschichte, damit du die Redewendung besser verstehen kannst.

Uwe arbeitet an Ingenieur seit Jahren in einer Firma. Er erwartet seit Langem eine Gehaltserhöhung. Aber sein Erwartung wurde nichts wahr und er hat sich entschieden, einen neue Stelle zu suchen. Doch hat er einen supertollen Job gefunden, aber der ist nicht in der Nähe von seinem Heimatland, sondern er ist im Ausland. Er muss aber keine neue Sprache lernen, denn die Firma liegt in der Schweiz. Da muss er sich nur an den schweizerischen Dialekt gewöhnen. Nach seinem Umzug nach Zürich war er zunächst viel allein. Es ist nicht überall gleich leicht, eine Freundschaft zu beginnen. Er hat angefangen zu arbeiten und jetzt hat er Anschluss gefunden und verbringt seine Freizeit mit seinen neuen Freude.

 

 

 2. Übung macht den Meister. 

Wenn man besser werden will, muss man nur oft genug üben. Kennst du das? die Eltern sagen oft: "nun üb' doch mal!" oder "üben, üben und nochmals üben". Also, Übung macht den Meister. So kann die Redewendung verwendet werden: Lena sucht eine neues Hobby. Ihr ist oft langweilig und sie möchte die freie Zeit nutzen. Deswegen hat sie sich eine Gitarre gekauft. Doch Gitarre spielen ist nicht so einfach. Lena muss sehr viel üben. Sie übt jeden Tag und spielt immer neue Lieder. Irgendwann ist sie richtig gut. Sie spielt ein Lied für ihren Freund Robin. "Wow! das klingt so schön. Wie hast du gelernt, so gut Gitarre zu spielen?, frag er sie. Lena antwortet: "Das war nicht einfach. Am Anfang könnte ich gar nicht gut spielen. Ich habe jeden Tag mehrere Stunden geübt." "Das verstehe ich",  antwortet Robin. "Übung macht den Meister."

 3. Schlechte Karten haben. 

Wenn jemand schlechte Karten hat, dan hat er schlechte Chancen. Das Sprichwort kommt von Karten spielen. Mit schlechte Karten hat man   schlechte Chancen, das Spiel zu gewinnen. Hier ist ein kurzes Beispiel: Lukas spielt in einer Fußballmannschaft. Heute ist Samstag. Seine Mannschaft spielt gegen die beste Mannschaft der Liga. Das Spiel ist sehr wichtig und Lukas will unbedingt gewinnen. Alle geben sich viel Mühe, doch das Team von Lukas ist nicht gut genug. Nach 30 Minuten hat die andere Mannschaft schon drei Tore geschossen. Sein Freund Anton sieht bei dem Fußballspiel zu. In der halbzeitpause ruft ihn seine Freundin Marie an. "und ? kann die Mannschaft von Lukas das Spiel noch gewinnen?" fragte Sie Anton. Er antwortet: "Ich glaube nicht. Sie probieren es. Aber die gegnerischen Mannschaft spielt sehr gut und hast schon drei Tore geschossen. Das Team von Lukas hat sehr schlechte Karten."

 

 

 4. Eine Fahne haben.

Kennst du den Spruch jemand hat eine Fahne? In Deutschland wird er genutzt, wenn jemand zu viel Alkohol getrunken hat. Andere Menschen riechen dann die "Alkohol-Fahne". So kann die Redewendung genutzt werden: Tom feiert heute Geburtstag. Endlich ist er 18 Jahre alt. Er hat sich sehr auf diesen Tag gefreut. Er lädt alle seine Freude ein. Es gibt eine große Party. Über 100 Leute kommen zu Tom Feier. Es gibt laut Musik, viele Getränke und Chips. Alle feiern bis spät in die Nacht. Tom trinkt sehr viel Alkohol an diesem Abend. Am nächsten Tag will er seine Kumpel Alex besuchen. Alex war bei dem Geburtstag nicht dabei. Er begrüßt Tom. Tom stinkt noch sehr nach Bier. "Mann! du hast gestern sehr viel getrunken, oder?", fragt Alex seinen Freund. "Warum fragst Du?" antwortet Tom. Ich kann es riechen. Du hast eine richtige Fahne."

 5. Das Leben ist kein Ponyhof. 

In Deutschland benutzt man die Redewendung "das Leben ist kein Ponyhof", wenn man sagen will, dass das Leben nicht einfach ist. Hier ist eine kurze Beispiel: Julius hat vor kurzem seine Studium begonnen. Er studiert Jura. Es macht ihm sehr viel Spaß und er lernt viele neue Sachen. Später würde er als Rechtsanwalt arbeiten. Doch das Studium ist nicht einfach. Er muss sehr viel lernen. Jeden Tag sitzt er viele Stunden in der Bibliothek und liest Bücher. Am Wochenende besucht er seine Oma. "und ? wie gefällt dir dein Studium? Macht es Spaß?" fragt sie Julius. Er nickt. "Ja, es ist toll. Leider ist es auch sehr anstrengend. Die Prüfungen sind sehr schwer und ich muss jeden Tag viele Stunden lernen." Seine Oma antwortet: "Ja, das verstehe ich. Studieren kann sehr schwer sein. Mein Studium war auch nicht leicht. Aber das Leben ist kein Ponyhof."

 

 

 6. Das Geld zum Fenster hinauswerfen. Habt ihr diesen Spruch schon einmal gehört? Man nutzt ihn, wenn jemand viel Geld für Sachen ausgibt, die er nicht braucht. Er verschwendet sein Geld. 

Marie hat einer neuen Job. Sie ist jetzt die Chefin eines großen Unternehmens. Sie verdient jetzt viel mehr Geld als früher. Von dem Geld kaufen sie sich viele neue Sachen. Elektronik, Kleidung, Schmuck, teures Essen. Heute ist ihre Freundin Lisa bei ihr zu Hause zu Besuch. "Sieh mal. Ich habe mir neue Sachen gekauft", sagt Marie. Sie zeigt Lisa ihren neuen Fernseher und ihre zwei neuen Jacken. "Das war bestimmt teuer", antwortet  Lisa. Marie lacht. "ja, da hat sehr viel Geld gekostet. Aber durch meine neuen Job habe ich genug Geld." Lisa sagt: "du solltest das Geld lieber sparen. Dein alter Fernseher ist doch noch sehr gut. Du brauchst keine neuen. Du wirfst das Geld zum Fenster raus.

 7. Keine Kohle haben.  Die Redewendung "keine Kohle haben" wird in Deutschland sehr oft genutzt. Man verwendet sie, wenn jemand kein Geld hat. "Kohle" heißt in diesem Fall einfach nur "Geld". Hier ist ein Beispiel zu Verwendung:  Es ist Wochenende. Adrian und Melanie wollen zusammen in die Stadt gehen. "Ich habe Hunger", sagt Melanie. Die beiden gehen in ein Restaurant und Essen einen Burger. Der schmeckt richtig gut! Nach dem Essen will Melanie einkaufen gehen. Sie geht in einen Laden und findet ein sehr schönes Kleid. Es ist rot und schwarz. "Wow, das Kleid ist so toll", sagt sie. Sie möchte es unbedingt kaufen. Doch es ist sehr teuer. Melanie hat nicht genug Geld dabei. "Kannst du das Kleid für mich kaufen ?", fragt sie  ihren Freund. Aber Adrian schültelt den Kopf. "Das geht leider nicht. Ich habe gar keine Kohle."

 

 

 8. Im Eimer sein. 

Wenn etwas im Eimer ist, dann bedeutet das, dass er es kaputt ist. Man kann es nicht mehr benutzen. So könnt ihr das sprichwort verwenden: Alexa fährt gerne mit dem Fahrrad zu arbeiten. Jeden Tag fährt er auf einer Straße mit viel Verkehr. Heute wollte er an einer Kreuzung abbiegen. Ein Autofahrer hat ihn nicht gesehen und stößt mit Alex zusammen. Der Autofahrer ruft einen Krankenwagen, der Alex ins Krankenhaus bringt. Doch Alex hatte Glück. Er hat sich nur leicht verletzt.  Am Abend erzählt er seiner Freundin Michaela von dem Unfall. "oh mein Gott. DAS ist ja schrecklich! Ist dir etwas passiert?", fragt sie. Alex schüttelt den Kopf. "Mir geht es gut. Ich habe mich nur leicht verletzt. Aber meine Fahrrad kann ich nicht mehr benutzen. Das ist im Eimer."

 9. Aus eine Mücke einen Elefanten machen.

"Jetzt magst du aber aus einer Mücke einen Elefanten "! Hat jemand schon einmal diesen Satz zu dir gesagt? Man muss ihn, wenn jemand eine Kleinigkeit dramatisiert und sie ist schlimmer macht , als sie eigentlich ist. z.b: Marie und Tobias gehen heute zusammen essen. Sie haben sich ein neues Restaurant ausgesucht. Marie bestellt sich eine Steak mit Kartoffeln. Leider ist das vielleicht nicht optimal gebraten und ein bisschen verbrannt. Marie ist schlecht gelaunt. Den ganzen Abend regt sie  sich darüber auf, wie schlecht das Essen war. Tobias findet das nicht so schlimm. Er sagt zu seiner Freundin: Beruhige dich. Das ist kein Grund, sich so aufzuregen. Du machst aus eine Mücke einen Elefanten."

 

 

 10. Jemanden auf den Arm nehmen.

"Du willst mich doch auf den Arm nehmen!" Vielleicht hat einer deiner Freude diesen Satz schon einmal zu dir gesagt. Das heißt jemanden zu täuschen oder sich über ihn lustig zu machen. Ich erkläre das mal an einem kurzen Beispiel: Max studiert  seit sehr vielen Jahren Jura. Heute besucht er bei Langem wieder einmal seine Eltern. Sie sitzen zusammen am Tisch und essen eine Pizza. "Und wie läuft das Studium?" fragt sein Vater.  "Ach, das hat mir keinen Spaß gemacht. Ich habe es abgebrochen und Arbeit jetzt als Postbote". antwortet Max. "Was? Wirklich?", fragt seine Mutter schockiert. Max lacht. "Nein. Keine Sorge. Es läuft sehr gut. Ich wollte euch nur auf den Arm nehmen."

 11. "Es regnet wie aus Eimern". 

Dieses Sprichwort "Es regnet wie aus Eimern". heißt, das es sehr stark regnet. Endlich ist Wochenende Lisa hat frei und muss nicht arbeiten. Ihr Freud Alex ist zu Besuch. Die beiden sitzen im Wohnzimmer und überlegen, was sie heute Nachmittag machen wollen. "Wir könnten im Park spazieren gehen und ein Eis essen. Es gibt dort ein neues Cafés", schlägt Alex vor. Lisa siehst auf dem Fenster und schüttelt den Kopf. "Wir sollten lieber irgendetwas drinnen im Haus machen. Draußen ist sehr schlechtes Wetter. Es regnet wie aus Eimern."

 

 

 12. Auf den Keks gehen.

"Du gehst mir gerade wirklich auf den Keks!" Viele Menschen haben diesen Satz schon einmal gehört. Wir verwenden ihn, wenn wir von einer Person sehr genervt sind. z.b: Laura hast bis morgen viele Hausausgaben zu erledigen. Sie sitzt zu Hause an Ihrem Schreibtisch, aber sie kann sich einfach nicht konzentrieren. Ihr kleiner Bruder spielt draußen im Flur. Er schreit dabei sehr laut herum. Irgendwann reicht es Anna. Sie geht zu ihrem Bruder. "Ich muss meine Hausausgaben machen. Kannst du bitte leiser sein? Dein Geschrei geht mir wirklich auf den Keks!"

 13. Zu tief ins Glas schauen. 

"Ich habe gestern wirklich zu tief ins Glas geschaut". Hat das schon einmal jemand zu dir gesagt? Es heißt einfach, dass man am letzten Abend zu viel Alkohol getrunken hat. Ich gebe dir einmal ein kurzes Beispiel, wie du denn sagst verwenden kannst: Gestern Abend war wirklich eine tolle Party. Alle waren da und es würde viel getanzt und gelacht. Luise kam erst sehr spät abends nach Hause. Am nächsten Morgen trifft sie sich mit ihrer Freundin Anna in der Stadt. "oh mann! du siehst richtig fertig aus. Hast du zu wenig geschlafen?", fragt Anna. Luise schüttelt den Kopf. "Ich glaube, ich habe gestern einfach zu tief ins Glas geschaut."

 

 

 14. Einen Korb geben / bekommen.

Einen Korb bekommen/ geben. 

"Ich habe heute schon wieder einen Korb bekommen". Hast du diesen Satz schon einmal gehört ? Das heißt einfach nur, dass man etwas ablehnt - meistens ins Liebesdingen. Hier ist ein kleines Beispiel, damit Du das noch besser verstehen kannst: In der Schulklasse von Leon gib erst eine neue Schülerin. Sie heißt Marie und er findet sie sehr schön. Eines Tages fragt er sie, ob sie mit ihm zusammen auf den Abschlussball gehen will. Aber sie sagt Nein. Sie geht schon mit Lukas dorthin. Am Abend fragt Leons Mutter: "Und? geht Marie mit dir auf den Abschlussball?" Leon schüttelt traurig den Kopf. "Nein. Sie hat mir einen Korb gegeben."

 15. Ein Auge zudrücken.

Die meisten kennen das Sprichwort "ein Auge zu drücken". Man verwendet erst wenn man jemanden  etwas durchgehen lässt oder nicht bestraft. Hier ist ein kleines Beispiel für die Verwendung: Es ist der Tag vor Weihnachten. Paul muss noch die letzten Geschenke einkaufen. Er fährt mit dem Auto in die Stadt. Leider hat er keine kleinen Geld für den Parkautomaten. Deshalb kauft er keinen Parkschein und geht einkaufen. Als er wiederkommt, steht gerade eine Polizist vor seinem Auto. Eigentlich müsste Paul nun einen Strafzettel bekommen. Er erklärt dem Polizisten die Situation. " Na ja, morgen ist ja Weihnachten. Sie bekommen keinen Strafzettel. Ich drücke noch mal ein Auge zu."

 

 

 16. Hinters Schwedischen Gardinen sitzen.

"Er sitzt hinter schwedischen Gardinen ". Diesen Satz habe ihr vielleicht schon einmal gehört. Das heißt einfach im Gefängnis sitzen. Schwerlicher Stahl war früher sehr stabil. Deswegen würden die Gitter der Gefängnis Fenster aus diesem Material gebaut. Hier ist eine kleines Beispiel: Mario war heute einkaufen. In dem Laden ist er eine teure Armbanduhr für 500 €. Er würde sie gerne kaufen. Aber er hat nicht genug Geld. Mario wird die Uhr deshalb klauen. Er wird von dem Wachsdienst erwischt. Der wachsdienst ruft die Polizei. Mario wird verhaftet und muss ins Gefängnis. Die nächsten Wochen verbringt er hinter schwedischen Gardinen.

 17. Ins kalte Wasser springen.

In Deutschland benutzt man diese Redewendung, wenn man eine neue oder schwierige Aufgabe bewältigen muss, für den Mann nicht vorbereitet ist. So könnt ihr die Redensart verwenden: Tom spielt seit Kurzem in einem Fußballmannschaft. Bis jetzt war er immer nur der Ersatzspieler, weil er noch nicht so gut ist. Am Wochenende ist ein wichtiges Match. Leider ist eine der Spieler krank. Tom muss das deshalb spielen. Er hat sehr gut gespielt und hat sogar ein Tor geschossen. Seine Mannschaft hat gewonnen. Nach dem Spiel sagt Tom zu seiner Mitspieler: "Ich war sehr aufgeregt. Ich hatte noch nie bei einem so wichtigen Match gespielt. Das war ein Sprung ins kalte Wasser.

 

 

 18. Der Apfel fällt nicht weit vom Stamm. 

Hat diesen Satz schon einmal jemand zu dir gesagt ? Das sagt man, wenn sich Kinder wie ihre Eltern vorhalten oder sich für die gleichen Dinge interessieren. Ich erkläre das Sprichwort mal an einem Beispiel: Paul spiel seit vielen Jahren Klavier. Er hast zusammen mit seiner Frau Luisa ein Kind namens Erik. Schon als kleine Junge interessiert sich Erik sehr für das Klavier und die Musik. Er hat viel Talent. Er beginnt es schon mit fünf Jahren, selbst auf dem Instrument zu spielen. Eines Tages schauen ihm seine Eltern dabei zu. "Du spielst schon fast so gut wie Paul", sagt Luise. Paul antwortet: "Tja, der Apfel fällt nicht weit vom Stamm."


 19. Am Ball bleiben.

„Du musst einfach am Ball bleiben“ . Diese Redewendung wird sehr oft verwendet. Das heißt einfach nur, dass man nicht aufgeben soll. Hier ist ein Kurs. Beispiel, wie du denn Satz verwendet kannst: Lisa möchtest später als Richterin Arbeiten. Dafür braucht sie abgeschlossenes Jurastudium. Das ist sehr anstrengend und sie muss viel lernen. Oft hat sie keine Lust und würde lieber etwas mit ihren Freunden unternehmen. Aber wenn sie nicht lernt, und schafft sie die Prüfung nicht, und kann niemals Reiterin werden. Deswegen sagen ihre Eltern immer: „ Du musst am Ball bleiben“

 

 

 20. 08/15 - Nullachtfünfzehn. Dass seht so 08 15 aus. Diese Redewendung wird im Alltag sehr oft benutzt. Das heißt einfach nur Es sieht langweilig order nicht besonders aus. 08 15 kommt von einer alten Deutschen Waffen. Die Ausbildung mit dieser Waffe war sehr langweilig und monoton. So könnt ihr das Sprichwort verwenden: Oma und Opa besuchen heute Leonie und ihre Eltern. "Hallo Oma, hallo Opa" begrüßt sie Leonie. "Kommt doch rein. Es gibt gleich Essen", sagst ihre Mutter. Leonies Mutter zeigt den Großeltern die Wohnung. In jedem Zimmer sind bunte Vorhänge vor dem Fenstern. "Wow das sind aber schöne Gardinen", sagst die Oma. "Die sind so schön bunt. Nicht so 08/15 wie bei unseren Nachbarn".

21. Auf 180 sein. 

"Ich bin auf 180". Diese Redewendung wird in Alltag sehr oft benutzt. Das heißt einfach "sehr wütend sein". Mit 180 km/h rast  man besonders schnell über die Autobahn. Wenn man sehr wütend ist, dann rast man vor Wut. Hier ist ein Beispiel, wie ihr diesen Satz verwenden könnt: Leonie ist gestresst. Es gibt sehr viel im Haushalt zu tun. Das Bad wird geputzt werden. Die Spülmaschine ist auf noch nicht ausgeräumt. Der Müll muss noch gelehrt werden. Das sind so viele Aufgaben und sie schafft es nicht, alle zu erledigen. Ihr Freund Lukas liegt nur faul auf dem Sofa. Leonie ist wütend. "Jetzt hilft endlich mal im Haushalt! Ich bin auf 180!"

 

 

 22. Eine Extrawurst bekommen. 

Dieser Redewendung verwenden wir, wenn jemand besonders gut oder bevorzugt behandeln wird. Im Mittelalter war eine Wurst eine sehr seltenes Essen. Wenn jemand eine "Extrawurst" bekam, dann wurde er bevorzugt. Hier ist ein kleines Beispiel, wie ihr denn Satz verwenden könnt: Endlich ist Sommer. Florian und Maria wollen heute in den Urlaub fliegen. Im Flugzeug kommt die Stewardess zu ihnen. "hallo! was möchten Sie trinken? es gibt Cola und Orangensaft." Florian überlegt kurz. "ich würde gerne eine Kaffee trinken. Geht das?, fragt er. Die Stewardess  nickt und kocht extra für Florian einen Kaffee. Maria rollt genervt mit den Augen. Immer muss er eine Extrawurst bekommen.

 23. Einen Haken haben. 

"Dein Angebot hat doch bestimmt einen Haken". Bestimmt hast du schon einmal gehört, wie jemand diesen Satz gesagt hat. Diese Redewendung benutzt man, wenn man denkt dass es ein verstecktes Problem gibst. Ich erkläre das mal an einem Beispiel: Bob ist gerade auf der Suche nach einem neuen Handy. Er geht in die Stadt. In einem Laden sieht er ein tolles Angebot für ein neues Handy. Der Preis ist erstaunlich niedrig. Normalerweise kostet das Modell viel mehr. Bob geht zu dem Verkäufer. "Ich habe das Angebot für das Handy gesehen. Warum ist es so billig? Was ist der Haken an dem Angebot?