Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Nhàn rỗi sinh nông nỗi.

Nhàn rỗi sinh nông nỗi. Xem Clip em Công an nghĩa vụ bắt xe không đúng luật, bị dân đánh. Tôi tư duy rất lộn xộn đến thể chế độc đảng độc tài của nhà nước. Với những hệ quả của nó:

Khổ tâm vô cùng! Em nó cũng chỉ là nạn nhân của 1 xã hội Công An trị hoành hành. Khi mà các đàn anh trong nghề, quá lọc lõi và trắng trợn trong việc đàn áp, ức hiếp, cướp bóc, trấn lột, xin đểu người dân. Thì em nó cũng tưởng, có bộ đồ đi làm 1 tý ... gọi là để giải cái oai của bộ quân phục, mà bố mẹ em đã đóng bao nhiêu tiền để em được mặc tạm. Và sự phẫn nộ của người dân, vốn bị đè nén lâu nay cũng đến mức man rợ khi túm được 1 tên Công An đi lạc, thế cô, sai luật, ... Lối thoát nào cho nền tảng giá trị đạo đức của 1 Xã hội Công An-Quân đội là có quyền ưu đãi và ngược đãi người dân bằng các thủ tục nhiêu khê. Chưa kể đến các anh Công an, hàng năm, hội hè, nghỉ mát, ngày truyền thống lực lượng, ... thậm chí cả ngày Thương binh liệt sĩ, vẫn đi xin đểu các đơn vị doanh nghiệp, hộ kinh doanh nhỏ lẻ trên địa bàn nữa. ...

https://www.facebook.com/tagesschau/videos/10155729613799407/?hc_ref=ARScuOfxmQED3WwIGibNQ3NmofgvPb4qZ1yXBhZT2LJ4UpgUs3nmC1Phsu6EOdQxoM0&pnref=story
Ngày hôm qua 13.8, ngày mà Bức tường Berlin bắt đầu hình thành 1961, chia cắt nước Đức. Người ta tưởng nhớ và kỷ niệm về sự kiện Bức Tường Berlin sụp đổ. Người ta xem lại tư liệu những gương mặt trơ tráo của Lãnh đạo Cộng sản Đông Đức. Người ta nghĩ gì về những thể chế liên quan đến Cộng sản còn lại? không biết nữa. Vì vẫn còn bao nhiêu người bị tẩy não, bị cực đoan hóa, bị nhồi sọ với tinh thần tự hào dân tộc man rợ. … Và bao nhiêu người chống đối? không biết nữa. Nhưng nhìn mạng xã hội thì biết, nhìn cách xử lý vấn đề thì biết. Lãnh đạo dối trá bên ngoài, đàn áp bên trong. Nợ nước thù nhà không nhớ, chỉ lo làm kinh tế để tích lũy tư bản. Trí thức thì ê - a nghiên cứu, từ cái chữ viết vì sao ngang dọc, từ thời Bắc thuộc - lịch sử Thế giới đã bỏ qua rất lâu, rồi giới thiệu lại với công chúng. Như là kinh khủng lắm. Hoặc Mải miết hợp tác với nước ngoài (chủ yếu là Tư bản) để  tranh thủ đi cho nhiều, chụp hình cho đẹp, khoe mẽ với xã hội là đài các, thanh bạch. Văn nghệ sĩ thì lợi dụng chính trị để tiến thân, xin kinh phí (xin xe chẳng hạn), tài trợ, bổng lộc. Dân chúng chìm đắm trong đạo Phật, đạo thờ cúng truyền thống, mê hoặc về nhân quả báo ứng, thiện ác nhân duyên, … Người lao động khổ sở đến cười nhăn răng về thủ tục ma chay- cưới hỏi, cười- khóc giả dối, …
Cách đây mấy năm, 1 PGS.TS về Tuyên Huấn đến đơn vị VHLKHXH nói chuyện về tình hình chính trị TG. Mào đầu, ngài nói về Ta và Tàu, sau khi nói về sự Âm mưu thâm hiểm của Bắc Kinh, ngài quay ra chuyện Môi hở răng lạnh, về Chiến tranh biên giới 1979. Ngài chốt lại là giữ hòa khí để phát triển kinh tế. Và quan trọng là tri ân Trung Quốc đã giúp đỡ ta rất nhiệt tình trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp – Mỹ. Từ cái ca đựng nước có hình Mao chủ tịch. Nhưng kính thưa, giờ không còn cái ca nào bền đến bây giờ - trong khi bình tông của lính Pháp, lính Mỹ thì chôn dưới đất cả chục năm, moi lên chất kim còn tốt. Ngài nói về diễn biến hòa bình, cách mạng Cam ở xứ Ukraina, đã diễn ra 2-3 năm nay rồi. Nhưng ngài xí xóa vì bây giờ ta mới tổng hợp để tuyên truyền cho nhân dân được biết. Lạy trời, họ ăn lương bao nhiêu năm để tổng hợp 1 cuộc cách mạng đã thành công hơn 2 năm rồi mới phổ biến cho nhân dân. Ngài răn đe rằng, sau cuộc đảo chính ở Liên Xô, chính quyền Ensin đã không chi trả lương hưu cho cán bộ viên chức thời Xô Viết nữa! Cẩn thận đấy, nếu nó nổ ra thì các bạn Việt cũng không có lương đâu!. Lạy trời 1 lần nữa, nhà nước Tư bản Tây Đức sau khi Bức Tường Berlin sụp xuống, họ vẫn trả lương cho người lao động ăn lương của Đông Đức, thậm chí mọi giấy tờ của chế độ cũ còn được bảo lưu sử dụng đến tận ngày hôm nay 14.8.2017. Họ lấy tiền đâu ra mà nhiều thế? Nếu họ không ăn cướp của dân như các nước Cộng sản. Một bạn đọc báo, ngài nắn gân: Này anh kia! không được đọc báo trong Hội trường. Đây là đi nghe nói chuyện về Lập trường chính trị. Nhá!
Lâu rồi tôi vẫn nhớ buổi nói chuyện đó.

Mạng xã hội lan truyền 2 danh từ mới: các bạn Dư luận viên và các bạn Dân chủ. Mệt ! đọc qua các comment của các bạn 2 phe, mệt 1 lần thực là mệt 2 lần. Nhân chuyện ngày Bức Tường Berlin, đọc lại Lịch sử. Ông Kennedy của Huê kỳ có nói thế này:
Tự do có nhiều khó khăn và dân chủ không phải là tuyệt hảo. Nhưng chúng tôi không bao giờ phải dựng lên một bức tường để giữ lại những người dân của chúng tôi - để ngăn cản họ rời bỏ chúng tôi. (John F. Kennedy, phát biểu tại Bức tường Berlin ngày 26 tháng 6 năm 1963)

Bức tường thực sự đã sụp đổ. Bao nhiêu người đã nhận ra điều mới mẻ sau bức tường. Nhưng những bức tường trong Đôi mắt của Nam Cao, bức tường trong óc của mỗi nhận thức đã giam giữ trái tim tâm hồn mỗi người, để họ có thể comment khẳng định lợi ích của nhận thức họ 1 cách thậm tệ đến thế. Thời kỳ các Thuyền nhân vượt biển đã qua. Và đến thời các Phi nhân vượt đường không bằng mọi cách đến được xứ Tư bản để dãy dụa. Vô tình mà hữu tình ghê(vì mình cũng trong nhóm thoát li đó).
Cũng người Huê kỳ, ông Reagan nói: Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và quân lực và cảnh sát chìm để giữ mọi người im lặng?


 Các câu nói danh ngôn về CNCS, copy online lại đăng cho nó khỏi quên

Ronald W. Reagan (1911-2004), vị Tổng Thống 40 1981-1989 của nước Mỹ không đơn thuần chỉ là một nhà lãnh đạo. Nếu phải chọn một người để làm biểu tưởng cho sự đấu tranh chống lại chủ nghĩa cộng sản và cho tự do thì tôi sẽ chọn ông. Khác với các vị Tổng Thống khác, ông đến với chính trị với một lý tưởng và người dân Mỹ đã bầu chọn ông để quảng bá lý tưởng đó ra khắp thế giới.
Nếu phải chọn một nhân tố để giải thích sự sụp đổ của chế độ cộng sản ở Đông Âu thì Ronald W. Reagan là một trong những người đứng đầu chung với Thủ Tướng Magaret Thatcher của Anh Quốc. Sự cứng rắn của ông với Đế Chế Ma Quái Liên Xô đã khiến họ phải tự phá sản và đầu hàng. Chính sách của ông không những đã đem lại sự thịnh vượng trở lại cho nước Mỹ sau thời kỳ suy thoái mà còn giải phóng và thay đổi khối Đông Âu khỏi vòng tay cộng sản.
Tôi xin bắt đầu với một trong những câu nói vĩ đại nhất của ông.
1.        Tự do chưa bao giờ cách xa sự tuyệt chủng hơn một thế hệ. Chúng ta không thể truyền lại cho con cháu qua dòng máu. Cái cách duy nhất họ có thể thừa hưởng được sự tự do chúng ta đã hưởng là nếu chúng ta chiến đấu, che chở và bảo vệ nó và giao lại cho họ với bài học rằng họ cũng phải làm điều tương tự. Và nếu chúng ta không làm vậy, một ngày nào đó bạn và tôi trong lúc về già sẽ dùng những giây phút cuối đời để kể cho con cháu chúng ta nghe về ngày xưa đã từng có một nước Mỹ tự do.
2.        Khi 54,000 người Mỹ hy sinh để bảo vệ một dân tộc của một đất nước nhỏ bé và yếu ớt ở Đông Nam Á từ chế độ cộng sản độc tài, đó, theo tôi là một hành động tập thể của sự dũng cảm, chứ không phải là sự yếu đuối.
3.        Ngày hôm này chúng ta đều đồng ý rằng chúng ta đã học được một bài học rằng: những người con của nước Mỹ sẽ không bao giờ tham gia cuộc chiến nào và hy sinh trừ khi chúng ta sẵn sàng để cho họ chiến thắng.
4.        Có một dấu hiệu Liên Bang Soviet có thể làm để thúc đẩy tự do và hòa bình. Ngài Tổng Bí Thư Gorbachev, nếu ông muốn tìm hòa bình, nếu ông muốn tìm thịnh vượng cho khối Liên Xô và Đông Âu, nếu ông muốn tự do: hãy đến cái cổng này! Ông Gorbachev, hãy mở cái cổng này. Ông Gorbachev, hãy phá vỡ bức tường này.
5.        Dân chủ đáng giá chết để đổi lấy, bởi vì nó là một cơ chế chính phủ danh dự nhất được thành lập bởi nhân loại.
6.        Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho hòa bình là ngàn năm đen tối cho các thế hệ sinh tại Việt Nam về sau.
7.        Chúng ta đang chiến đấu với một đối thủ nguy hiểm nhất trong lịch sử nhân loại, và nếu chúng ta thua trong cuộc chiến này, chúng ta sẽ mất đi sự tự do, lịch sử sẽ ghi nhận lại rằng những người có nhiều thứ để mất nhất đã làm ít nhất để ngăn chặn nó.
8.        Làm thế nào để bạn biết người đó là một người cộng sản? Đó là những người đọc Marx và Lenin. Và làm thế nào để bạn biết được người đó là người chống cộng sản? Đó là những người hiểu Marx và Lenin.
9.        Nếu chúng ta quên rằng chúng ta là một quốc gia dưới Thượng Đế, chúng ta sẽ trở thành một quốc gia suy tồi.
10.     Nếu chúng ta mất tự do ở đây (nước Mỹ), sẽ không còn một nơi nào khác để trốn. Đây là trụ cột cuối cùng trên trái đất. Và cái ý tưởng rằng chính phủ phải lệ thuộc người dân, là một ý tưởng mới lạ và khác biệt nhất trong lịch sử nhân loại.
11.     Đây là vấn đề trong cuộc bầu cử này: rằng chúng ta tin rằng chúng ta có đủ khả năng để tự chủ hoặc tin rằng một nhóm người trí thức nào đó ở một thủ đô xa xôi có thể xếp đặt cuộc sống của chúng ta cho chúng ta tốt hơn khi chúng ta tự làm.
12.     Chúng ta đã được bảo rằng chúng ta phải chọn giữa phe cánh hữu hay phe cánh tả (cánh phải hay cánh trái), nhưng tôi muốn gợi ý rằng chẳng có tả hay hữu gì cả. Chỉ có tiến bước hoặc lùi bước. Tiến bước để bảo vệ giấc mơ của nhân loại; quyền tự do trong mỗi cá nhân – hoặc lùi bước để trở về với sự độc tài, và những ai đã bán đổi sự tự do của chúng ta để lấy một chút hòa bình đã lùi bước vào nô lệ.
13.     Tôi đã không rời bỏ Đảng Dân Chủ, Đảng Dân Chủ đã rời bỏ tôi.
14.     Chủ nghĩa xã hội chỉ có thể thành công ở 2 nơi: thiên đường, nơi mà không cần nó; và địa ngục, nơi mà đã có nó.
15.     Chúng ta không thể nào mua sự an toàn, tự do từ sự đe dọa của trái bom bằng cách tiếp tay làm một việc vô đạo đức như nói với một tỷ con người đang bị giam kiềm sau bức màng thép rằng “hãy từ bỏ ước mơ tự do của mọi người đi bởi vì chúng tôi muốn tự cứu lấy bản thân, chúng tôi sẽ thỏa thuận với chủ nô lệ của mấy người.”
16.     Tôi và bạn đều biết hòa bình dù có đẹp cách mấy cũng không có ý nghĩa gì nếu nó được mua với cái giá gông cùm và nô lệ.
17.     Chúng ta nên làm gì để có được hòa bình? Chỉ một cách, rất đơn giản. Bạn và tôi phải có đủ can đảm để nói với địch thủ, “Có một cái giá mà chúng tôi sẽ không trả.” Có một ý nghĩa trong câu nói của Barry Goldwater, “hòa bình qua sức mạnh.”
18.     Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và quân lực và cảnh sát chìm để giữ mọi người im lặng?
19.     Cái nhìn của chính phủ về kinh tế có thể nói ngắn gọn như sau: nếu nó di chuyển, hãy đánh thuế. Nếu nó tiếp tục di chuyển, hãy ra luật để điều khiển nó. Và nếu nó ngừng lại, hãy hỗ trợ nó.
20.     11 chữ đáng sợ nhất trong tiếng Anh là “tôi là người của chính phủ và tôi sẽ giúp bạn.”
21.     Không có một chính phủ nào tự động thu nhỏ. Các chương trình của chính phủ khi bắt đầu sẽ không bao giờ chấm dứt. Thậm chí, một cơ quan chính phủ là một thứ gì đó gần gủi với sự vô tận mà chúng ta có thể thấy được trên trái đất.
22.     Bạn và tôi đều có cuộc đối mặt với đệnh mệnh. Chúng ta sẽ gìn giữ cho con cháu chúng ta điều này, niềm hy vọng cuối cùng cho nhân loại, hoặc chúng ta sẽ kết án chúng để bước cuối cùng vào một ngàn năm đen tối.
23.     Chúng ta sẽ luôn nhớ, luôn tự hào. Chúng ta sẽ luôn chuẩn bị, để chúng ta sẽ mãi được tự do.
24.     Trong cơn khủng hoản hiện tại, chính phủ không phải là giải pháp cho các vấn đề; chính chính phủ là vấn đề. Từ ngàn xưa chúng ta đều tin rằng xã hội quá phức tạp để cho phép quyền tự chủ, rằng chính phủ của một nhóm ưu tú sẽ tốt hơn một chính phủ của dân, cho dân và vì dân. Nếu không một ai trong chúng ta có đủ khẳ năng để tự chủ thì làm sao ai có đủ khả năng để tự quyết giùm người khác?
25.     “Hãy tin chúng tôi” (chính phủ) đòi hỏi chúng ta phải tập trung niềm tin và ước mơ vào một người, và tin tưởng người đó sẽ làm những gì tốt nhất cho chúng ta. Quan niệm của tôi về chính phủ không đặt niềm tin vào bất kỳ một người hay đảng phái nào, mà vào những giá trị cao quý hơn cá nhân hoặc đảng phái.
26.     Trên hết, chúng ta phải nhận ra rằng không có vũ khí nào lợi hại hơn ý chí và sự dũng cảm đức hạnh của những con người tự do. Đó là một vũ khí mà địch thủ chúng ta không có, nhưng đó là một vũ khí mà người Mỹ chúng ta có. Tất cả những tổ chức độc tài khủng bố trên thế giới nên nhớ điều đó.
27.     Chúng ta là một quốc gia có một chính phủ, chứ không phải ngược lại. Và điều này khiến chúng ta rất đặc biệt so với các nước khác. Chính phủ chúng ta không có quyền lực gì trừ những quyền lực mà nhân dân đã giao cho họ.
28.     Khi bạn bắt đầu một cuộc tranh đấu, bạn sẽ không biết nó sẽ đi về đâu. Chúng ta muốn thay đổi một đất nước, nhưng thay vào đó chúng ta đã thay đổi cả thế giới.
29.     Chúng ta, những người dân” cho chính phủ biết họ nên làm gì, họ không không có quyền làm ngược lại. Chúng ta là người lái, chính phủ là chiếc xe. Và chúng ta sẽ quyết định chiếc xe đó sẽ đi về đâu, bằng đường nào, với tốc độ bao nhiêu. Hầu hết tất cả các hiến pháp trên thế giới đều viết với khái niệm chính phủ sẽ cho nhân dân biết quyền lợi của họ là gì. Hiến pháp của chúng ta được viết với khái niệm “Chúng Ta” sẽ cho chính phủ biết quyền lợi của họ là gì. “Chúng ta, những người dân” đang tự do.
30.     Có một quy luật nhân quả đơn giản và dễ hiểu như luật vật lý: “chính phủ càng lớn, tự do càng bị thu hẹp.”
Tái biên soạn bởi: Ku Búa @ cafekubua.com & facebook.com/cafekubua

Danh ngôn chủ nghĩa cộng sản

Những lời vàng ngọc .

1- Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vua đất Bắc.
( Trần Bình Trọng )
2- “Thưa Ngài Đại sứ, tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Đã đến đỗi như vậy Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông Đại sứ đến mời tôi ly hương, tôi rất cảm ơn ông Đại sứ. Nhưng tôi đã suy nghĩ kỹ và dứt khoát ở lại với nước tôi. Tôi cũng dư biết rằng Cộng Sãn vào được Sài Gòn, bao nhiêu đau khổ, nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia sẻ với họ một phần nào điều đau khổ tủi nhục, nỗi thống khổ của người dân mất nước”.
(Cố TT Trần Văn Hương – 29/4/1975 –
trả lời Đại sứ Hoa Kỳ G. Martin)
3- “Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh
như các anh kết án tôi. Tôi cũng không hạ nhục các anh như
các anh bôi lọ tôi. Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi.
Tôi chiến đấu cho tự do của người dân. Tôi có công mà không có tội.
Các anh không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phán xét các anh là giặc đỏ
hay tôi là nguỵ . Các anh muốn giết tôi các anh cứ giết đi. Không cần phải bịt mắt”.
(Cố Đại tá Hồ Ngọc Cẩn – 14/8/1975
bị CS xử bắn tại sân vận động Cần Thơ )
Vivi (st)
___________________

DANH NGÔN VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN

1-Tổng Thống Nga Dmitry Medvedev tuyên bố tại Washington: 
Stalin was a killer 
Stalin là tên giết người (ngày 15.4/2010)
2- Russia President Vladimir Putin (Tổng Thống Nga) 
He who believes the communists has no brain. He who follows the communists has no heart. 
Ai tin cộng sản, là không có cái đầu. Ai làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim.
3- Russia President Boris Yeltsin (Tổng Thống Nga) 
You can build a throne with bayonets, but you can’t sit on it for long. 
Communists are incurable, they must be eradicated. 
Anh có thể xây ngai vàng bằng lưỡi lê, nhưng anh không thể ngồi lâu trên đó. 
Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải chúng nó.
4- Soviet Secretary General Mikhail Gorbachev (Tổng Bí Thư Xô Viết) 
I have devoted half of my life for communism. 
Today, I am sad to say that The Communist Party only spreads propaganda and deceives.. 
Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.
5- German Chancellor Angela Merkel (Thủ Tướng đông Đức) 
The communists make the people deceitful. 
Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.
6- Secretary General Milovan Djilas (Tổng Bí Thư Đảng CS Nam Tư) 
At 20, if you are not a communist, you are heartless. 
At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless. 
20 tuổi mà không theo cộng sản, là không có trái tim. 
40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản, là không có cái đầu.
7- Russian writer Alexandre Soljenitsym (Nhà văn Nga) 
When a Communist lies to you, stand up and tell him that he is lying. If you don’t dare to say that he lies, walk away. If you don’t dare to walk away, do not recite the lie that you heard to anybody. 
Khi thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu không can đảm nói nó nói láo, ta phải bỏ đi. Nếu không can đảm bỏ đi, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác.
8- Dalai Lama 
The Communists are wild weeds that sprawl on the devastation of war. 
The Communists are venomous insects that breed on the garbage. 
Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh 
Cộng sản là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời.
9- USA President Abraham Lincoln (Tổng Thống Mỹ) 
You can fool some of the people all the time, and all of the people some of the time, but 
you cannot fool all of the people all the time. 
Anh có thể lừa dối một số người trong mọi lúc, và lừa dối mọi người trong vài lúc, nhưng anh không thể mãi mãi lừa dối tất cả mọi người.
10- USA General Sheridan (Tướng Mỹ) 
The only good communist is a dead communist. 
Thằng cộng tuyệt vời nhất là thằng cộng sản chết.
11- USA President Ronald Reagan (Tổng Thống Mỹ) 
How do you tell a communist? – Well, it’s someone who reads Marx and Lenin. 
And how do you tell an anti-Communist? – It’s someone who understands Marx and Lenin. 
Làm sao biết ai là CS? – Đó là người đọc về Marx và Lenin. 
Làm sao biết ai chống cộng? – Đó là người hiểu về Marx và Lenin.
Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả cho loại Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại VN về sau.
Vivi 
(Sưu tầm)
—————————————-

NHẬN ĐỊNH CỦA DANH NHÂN

1- Im lặng là đồng loã 
Văn hào Do Thái Elie Wiesel đã viết: 
“Im lặng trước sự bạo ngược chỉ giúp cho kẻ bạo ngược.”
– Edmund Burke, nhà văn, chính khách nổi tiếng của nước Anh, đã viết: 
“Tội ác thành công dễ dàng nhất khi những người tốt không chịu nói ra một lời.”
2- Im lặng là chịu thua 
Mục sư Martin Luther King, Jr., nhà tranh đấu da đen ở Hoa Kỳ (bị ám sát năm 1968), đã nói: 
“Cuộc sống của chúng ta bắt đầu chấm dứt ngay trong cái ngày mà chúng ta giữ im lặng trước những vấn đề hệ trọng.”
3- Im lặng là hèn nhát, là thiếu lương tâm 
– Tổng thống Abraham Lincoln đã nói: 
“Trong lúc nên phản đối, sự im lặng làm con người trở thành những kẻ hèn nhát.” 
– Mahatma Gandhi, nhà tranh đấu bất bạo động vĩ đại của Ấn Độ, đã nói: 
“Sự im lặng trở thành sự hèn nhát khi tình thế đòi hỏi phải nói ra toàn bộ sự thật và có hành động thích nghi.” 
– Mục sư Martin Luther King, Jr.: 
“Kẻ hèn nhát hỏi, ‘Có an toàn không?’ Kẻ cơ hội hỏi, ‘Có khôn khéo không?’ Kẻ rởm đời hỏi, ‘Có được tiếng tăm gì không? ’ Nhưng, kẻ có lương tâm hỏi, ‘Có là lẽ phải không?’ Và có khi ta phải chọn một vị trí không an toàn, không khôn khéo, không để được tiếng tăm gì cả, nhưng ta phải chọn nó, vì lương tâm ta bảo ta rằng đó là lẽ phải.”
4- Im lặng là phản bội 
– Mục sư Martin Luther King, Jr.: 
“Có khi sự im lặng là sự phản bội.” 
“Chúng ta sẽ không còn nhớ những lời nói của kẻ thù, nhưng chúng ta sẽ còn nhớ sự im lặng của những người bạn của chúng ta.”
Vivi 
(st)
——————————-

CỘNG SẢN VIỆT NAM nghĩ gì năm điều sau :

1- Chủ nghĩa cộng sản chừng nào xây dựng lên “Thế giới đại đồng” ? Hiện nay nhóm “lãnh đạo chóp bu của đảng cộng sản Việt Nam” vô sản hay tư bản ?
2- Hiện tại nước nào đang theo chủ nghĩa cộng sản mà dân nước đó có được cuộc sống tốt đẹp, tự do, dân chủ, nhân quyền và bình đẳng ?
3- Tại sao dân ở các nước Tư Bản trên thế giới, Không vượt biên hay xin di dân định cư tại các nước cộng sản cho có cuộc sống tốt hơn, tự do, dân chủ hơn ?
4- Tại sao dân ở các nước cộng sản tìm mọi cách bỏ nước chạy sang các nước tư bản xin tị nạn chính trị …?
5- Hiện nay trên thế giới, được bao nhiêu nước theo “Tư Bản” và bao nhiêu nước theo “Cộng sản” ? Bên nào nhiều hơn ?
Vivi
Norway 29.4.2014


Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

Nỗi khổ đàn bà là chính mình/ANNIE VU·12 THÁNG 8 2017

Người Việt Nam rất khổ khi không tự giải phóng tư duy. Đọc được bài này cũng đáng suy nghĩ lắm:
https://www.facebook.com/notes/annie-vu/n%E1%BB%97i-kh%E1%BB%95-%C4%91%C3%A0n-b%C3%A0-l%C3%A0-ch%C3%ADnh-m%C3%ACnh/10207859711770946/

Nỗi khổ đàn bà là chính mình
ANNIE VU·12 THÁNG 8 2017
Sáng nay, tôi gọi điện cho cô bạn thân hỏi han cô ấy cuộc sống thế nào, có gì mới không. Chủ yếu là để hỏi han sinh nhật cổ tôi không có ở bên có gì vui vẻ không kể tôi nghe. Lập tức, tôi nhận được một tràng than vãn. Tôi cũng cố để động viên cổ, lấy nhau bao năm nay, cái câu chuyện muôn thủa (chồng không tâm lý) ấy mà sao mãi không tìm được cách giải quyết thỏa đáng. Thế là, tự dưng tôi bâng quơ nghĩ, đàn ông Việt Nam mình kể ra cũng khổ thật, mà càng ngày càng khổ vì những lẽ thế này.
Việt Nam là đất nước nông nghiệp lúa nước Đông Nam Á vốn là mẫu hệ nhưng ảnh hưởng sâu sắc của Nho giáo, cùng với bao nhiêu năm phong kiến và hiện tại có một nền bình đẳng giới non trẻ... về cơ bản, phụ nữ có vị trí rất cao trong việc quản lý gia đình (đa phần phải kiếm tiền, quản tiền, quản nhà, quản bép, quản con, quản cháu... ), phụ nữ luôn được dạy đảm việc nước giỏi việc nhà, công dung ngôn hạnh, hiền lành nết na, ngoan ngoãn, trinh tiết, ‘sống theo gia đạo bên chồng’, bla bla... Kể ra, cái thế giới đàn ông phương Bắc họ cũng nghĩ ra lắm ‘luật cho phụ nữ ’ ghê cơ. Tôi quê Kinh Bắc, nơi bạo lực gia đình thuộc hàng top của đất nước, từ đồng bào cho đến Kinh ta đều thấy đa phần là phụ nữ phải chịu nhiều ức hiếp. Từ bé, thấy phụ nữ dù có nanh nọc đến đâu cũng vẫn phải theo lề theo thói mà quê quán tự hình thành. Lại thêm, hồi trung học lúc nào cũng có mấy bài làm văn về ‘thân phận người phụ nữ’ trong văn học... Đôi khi, thấy chán cái đề tài phụ nữ, chúng ta cứ nhay đi nhay lại mấy bài ca muôn thủa, nhưng theo lối than thân trách phận, thương cho phận đàn bà bèo trôi với bèo nổi, nhưng lại không đi làm gì để thay đổi cái việc ấy, mà cứ tạo thêm căn cứ củng cố cho nền tảng ấy ngày càng vững chãi hơn.
Cho tôi hỏi các bà mẹ? Ai là người đẩy con trai mình vào bàn học, nhồi cho nó cái suy nghĩ con trai thì phải học hành làm quan, việc nhà- tức là việc của đàn bà phụ nữ thì không cần mó? Ai là người con trai mình lớn thì muốn nó có một đứa vợ ngoan hiền, mà chủ đạo là ngoan ngoãn theo kiểu đến nhà bố mẹ chồng là nhảy bổ vào việc gì cũng biết? Ai là người chửi con dâu không biết lo lắng cho gia đình, không biết chăm sóc chồng con, không biết gánh vác việc nhà, không biết để nên đẻ toàn con gái? Ai là người chăm mấy thằng cháu đích tôn như chăm vàng, còn mấy đứa cháu gái, đặc biệt là cháu ngoại thì coi như người dưng nước lã? Nếu những hành động trên, là do các MẸ, thì các mẹ còn trách ai nữa? Là do chính các mẹ không giải phóng cho mình, kiên quyết không muốn giải phóng cho ĐỨA CON GÁI NGƯỜI DƯNG NƯỚC LÃ, nói rộng ra, thì PHỤ NỮ ít nhất là thế hệ các mẹ và con các mẹ không thể nào giải phóng nổi, là do đấy mà ra chứ đâu nữa?
Trở lại vấn đề, là cái sự THAN VÃN của các mẹ thật sự không thể giải quyết việc gì cả. Tôi lấy ví dụ thế này, các mẹ lấy chồng, sao không yêu cầu nhiễu sách ông chồng từ hồi chưa cưới ấy? Tôi có cô đồng nghiệp, trước khi cưới bố mẹ cô ấy đã phái người điều tra lai lịch rõ ràng của anh chồng sắp cưới, gia đình ra sao, bố mẹ anh em thế nào, có tiền không, công ty thuộc loại gì, có khả năng vào công chức, vào đảng gì không... ngoài ra, trong ‘hợp đồng’ trước hôn nhân cô ấy đọc cho đồng nghiệp nghe, có các điều khoản anh chồng PHẢI ĐỐI XỬ thế nào với vợ, với con. Nghe phi lý nhỉ? Quá phi lý với truyền thống í chứ. Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại, sau khi cưới chồng cô ấy quả thực đối đãi như thế với vợ, còn kính vợ hơn kính quan, kính tiền bà con ạ. Vậy thì có sao đâ người họ chấp nhận nhau và hạnh phúc chẳng phải là điều quan trọng nhất sao? Còn các bà các chị, trước khi cưới chưa có chiêu này, hoặc không dám ra chiêu này, mà cũng không dũng cảm ly hôn, thì TÌM CÁCH KHÁC đi, đừng than thân trách phận mãi nữa. Mình tự than mình còn mệt, huống chi là ông chồng.
Tôi để ý thấy là, thế hệ tôi có nhiều thay đổi với ông à ta lắm. Giờ các bạn tôi rất nhiều người thậm chí còn không muốn kết hôn, mỗi người một lý do, nhưng về căn bản là họ chưa tìm được đối tượng mà họ đủ yêu thương để CHẤP NHẬN CUỘC SỐNG HÔN NHÂN TRUYỀN THỐNG. Họ sợ, sợ lắm chứ, lại lấy phải đám dở hơi, lấy phải chồng vũ phu, chồng vô trách nhiệm, bla bla... Tôi là tôi cổ vũ họ, kiên quyết đừng có lấy làm gì khi mình chưa thấy cần thiết, chưa tìm được người thích hợp, nhưng mà nếu có thể hãy có TÌNH YÊU. Ta đến cuộc đời bằng đôi chân trần, không áo quần nói gì tới tiền bạc, khi trở về cát bụi cũng chỉ có thế không hơn, nhưng những tháng năm sống trên đời, có được TÌNH YÊU thì cuộc sống sẽ thêm nhiều màu sắc.
Còn các bạn đã lấy chồng, trừ khó khăn về kinh tế không nói, nhưng vẫn còn vô vàn phụ nữ NGỒI CHỜ CHỒNG ĐEM HẠNH PHÚC CHO. Vẫn vậy, các cô gái lãng đãng của tôi cứ ngồi chờ quà, chờ hoa, chờ niềm vui bất ngờ từ ông chồng/bạn trai mình trong các dịp lễ. Để rồi, có thì hạnh phúc mấy giây đâu, nhưng không có thì đau khổ, dằn vặt mình, dằn vặt người. Lại bài ca than vãn, chồng không yêu, không quan tâm, không biết chăm sóc cho NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA MÌNH, không biết màu sắc... không biết đủ điều NHƯ CHỒNG NHÀ NGƯỜI TA. Buồn cười nhỉ, tụi trẻ con nó ghét cái từ CON NHÀ NGƯỜI TA, thì tôi tin các ông chồng cũng ghét cụm từ trên thậm chí còn hơn vậy. Cô bạn tôi (thế hệ trước), hiện đại lãng mạn ngọt ngào, chịu khó học hỏi con cháu nhưng lại lấy một ông chồng truyền thống chả quen lời lẽ văn hoa, cũng chẳng biết tặng vợ mình một bông hoa bao giờ cả. Và tôi tin, có nhiều đàn ông miền Bắc (không dám nói cả VN vì sợ chưa đủ hiểu biết) nhà mình cũng thế, làm gì biết đến từ LÃNG MẠN. Có ai dạy họ đâu? Mà cũng chả có môi trường nào để khiến họ cảm thấy cần phải như thế cả. Mà cái lỗi này, cơ bản là do CÁC MẸ ra cả đấy!
Ông bà tôi, các cụ 50 tuổi đã ngủ riêng, thằng em tôi cứ thắc mắc mãi là sao xưa ngủ với nhau có hơn chục mặt con, mà già rồi ko nằm chung, thậm chí đứng ngồi cạnh nhau, nhìn vào mắt nhau còn e ngại. Buồn cười nhỉ? Nhưng buồn cười thì giải quyết được việc gì đâu, cũng chẳng phê phán được, đơn giản, vì cả xã hội như thế, vì HỌ KHÔNG CÓ THÓI QUEN ẤY, thế thôi.
Thế nhưng, nói thế không có nghĩa là ta đành chấp nhận thói quen của cả xã hội, mà ngậm ngùi, để rồi cứ phải hâm mộ ông hàng xóm chiều vợ. Sao các bà không tự thay đổi đi nhỉ? Chúng ta cứ coi ông chồng như một tờ giấy trắng đi, vẽ lên cái gì là do ta cả. Tôi hâm mộ một cô bạn thời trung học, điệu hết phần người, nhưng chồng cũng yêu cổ hết cả phần của hàng xóm bà con ạ. Thế hóa ra phụ nữ có những chiêu khiến đàn ông đắm say quên lối về, nói gì là mấy cái thứ cỏn con LÃNG MẠN, LÃNG XẸT, quá ư đơn giản chứ. Thay vì ngồi đợi cả ngày chờ hoa, quà rồi tiệc tùng lãng mạn như phim ảnh, sao không chủ động luôn từ buổi sáng, thậm chí từ vài hôm trước ấy. Thay vì buổi tối và những ngày sau đó cằn nhằn, gắt gỏng, dỗi hờn, tiếc nuối thì hãy làm điều gì cho chính mình đi? Phụ nữ VN mình ạ, xem phim để nâng cao tầm hiểu biết thôi, đừng chờ đợi HẠNH PHÚC từ tay kẻ khác- kể cả chồng mình. Nếu không chủ động, trừ bố mẹ ta, thì có bao giờ ai cho ta cơm ăn áo mặc không? Chẳng nói tới những thứ cao siêu như HẠNH PHÚC mà làm gì.
Thế nên, bên trên tôi mới nói đàn ông VN mình sẽ khổ thôi, là vì những nỗi lòng này của chị em. Có lẽ hiếm ở đâu như ở mình, xã hội hiện đại rồi, phụ nữ có tiền rồi, mà mỗi cuộc hẹn hò vẫn phải để cho đàn ông trả hết. Cuộc hẹn có vài phần: đón đưa, tặng hoa, đi xem phim, đi ăn, đi uống café... đều là đàn ông chi trả. Thế mới lạ, và có lẽ đây cũng là tiêu chí quyết định để các chị em KÉN bạn trai, tìm chồng. Giá mà ông nào cũng làm được như thế cả đời, tức là trước và sau khi lấy đều y hệt vậy thì tốt bao nhiêu nhỉ? Chả thế mà bao nhiêu cô than vãn, trước khi cưới chồng suốt ngày lãng mạn tặng quà, sau cưới chả còn được nửa bông hoa ngày lễ. Khổ vậy, là lỗi do ai? Có trời mới giải đáp nổi.
Rồi chốn công sở, trên mạng xã hội nhà nhà người người đều KHOE cả, làm cho chị em lại càng sôi máu. Hôm nay hàng xóm tặng vợ nước hoa, ngày mai anh chồng bạn tặng nó iphone, đồng nghiệp được bạn trai đưa đón. Rồi trên mạng biết bao nhiêu lời hay ý đẹp dành cho CON GÁI, cái kiểu ‘em là để yêu thương ’, khuyên răn phụ nữ ‘những điều để phụ nữ luôn hạnh phúc ’... Chúng ta thi nhau share, mà càng share càng sôi máu với ông chồng, biến ổng thành đại diện cho cuộc đời đến làm khổ ta. Cái cục máu điên này nó sẽ nhân theo cấp số, cứ mỗi ngày một lớn, khiến ta muốn xả vào mặt ông chồng, cho ổng biết là cả thế giới đang yêu vợ thế nào, chạy ra mà học ngay đi. Khốn nỗi, chồng ta thuộc loại khó đào tạo, học mãi chẳng thông, biết làm sao?
Thế thì giải phóng cho nhau đi! Mà bằng cách nào nhỉ? Câu hỏi khó và đối với mỗi cá nhân, mỗi gia đình có lẽ phải tự tìm cách sao cho phù hợp mà thôi. Kaka, kinh nghiệm cá nhân là, từ dạo tôi CAI THAN VÃN, anh chồng yêu thương vợ nhiều hơn hẳn.